Nguời cách mạng phải có đạo đức không có đạo đức thì dù tài giỏi mấy cũng không lãnh đạo được nhân dân" [1]. Người cho rằng, làm cách mạng để cải tạo xã hội cũ thành xã hội mới là một sự nghiệp rất vẻ vang, nhưng nó cũng là một nhiệm vụ rất nặng nề. Không giấu diếm, bà Dự hỏi anh S. "Con có thật sự yêu Lan Anh không, vì nó có một đời chồng rồi. Con phải suy nghĩ kĩ, cô rất thương con, mong 2 đứa được hạnh phúc". Anh S. khi đó vẫn đồng ý cưới Lan Anh, thường xuyên lui tới nhà bà Dự ăn cơm, ngủ lại. Câu nói "Đại học không phải là con đường duy nhất dẫn đến thành công" - chỉ là một câu nói mang tính chất… khích lệ dành cho những ai trượt đại học. Trong thực tế, con đường đến thành công của những người học đại học sẽ chắc chắn và an toàn hơn. Vợ sinh 2 con, chồng lén lấy tóc xét nghiệm ADN vì nghi không phải con mình do không cùng nhóm máu Sau khi nhận kết quả, người đàn ông này vẫn đầy nghi hoặc với kết quả xét nghiệm ADN 2 con vẫn là con của mình: "Anh ta còn hỏi tôi rằng, tại sao kết Quên nó đi em.Ai yêu thực lòng khi chia tay cũng đau khổ cả nhưng thời gian sẽ làm lành mọi vết đau mà em.Đừng ngồi đó mà bi lụy.Nếu mún khóc thì hãy khóc,khóc thật nhiều để cho lòng thanh thản hơn.Đừng cố ép mình phải cứng rắn em à.Rồi em sẽ cảm thấy tốt hơn thôi Không phải ngẫu nhiên tiếng Việt được xếp vào danh sách những ngôn ngữ khó nhất trên thế giới. Nó không chỉ khó đối với người nước ngoài học tiếng Việt mà còn. "Anh yêu em" (Dấu ngoặc kép đã dính liền với chữ "a" ở đầu câu và chữ "m" ở cuối câu WkZvlW. CHAP 25 Buổi đấu thầu nhanh chóng được tổ chức. Người chủ trì là bố của Luhan. Và tất nhiên theo lẽ thường, công ti của Sehun thắng thầu một cách tuyệt đối và dễ dàng. Luhan lúc đầu cũng có chút khó hiểu, rõ ràng kế hoạch của nhiều công ti khác có phần sáng tạo và hay hơn của Oh Sehun, vậy mà vẫn không được chấp nhận. Nhưng cậu nghĩ rằng, chắc chắc bố cậu có một cách hiểu khác, thấy được tiềm năng trong bản kế hoạch và đầu tư của công ti hắn, và cậu tin tưởng ông. Việc thắng thầu của Oh Sehun sẽ dẫn đến việc, đại diện của cả hai công ti đều phải gặp mặt nhau thường xuyên để bàn bạc công việc. Dễ hiểu, Luhan là đại diện của công ti mình, phải đến công ti của Oh Sehun hắn làm giám sát viên. Đơn giản cậu như là thanh tra cố định, ở lại Mada để theo dõi tiến trình của Mada, đảm bảo không có sơ suất hay tham nhũng gì xảy ra. Luhan lúc này, mặt cậu trơ lì rồi. Nghe bố nói, cậu đơn giản mỉm cười, gật đầu. Càng dễ cho sau này có thể hạ gục hắn. Buổi chiều hôm đó, cậu đã dọn những đồ cần thiết, cho vào một cái hộp giấy, mang sang Mada. Phòng của cậu là một căn phòng vừa phải, nhưng nó lại nằm gọn trong văn phòng tổng giám đốc. Phòng của cậu, trông giống là phòng của một thư kí hơn là phòng của giám sát viên. Luhan tặc lưỡi chấp nhận. Cậu ngồi xuống, bắt đầu làm việc. “Xin chào, giám sát viên!” Cậu không ngẩng mặt lên, tiếp tục nhìn vào màn hình máy tính. “Giám sát viên của Vebo, sao lại mất lịch sự như thế cơ chứ?” Luhan đứng dậy, giơ tay ra, bắt tay với hắn. “Xin chào, tôi là Luhan của Vebo. Sau này chúng ta sẽ phải hợp tác nhiều, xin giúp đỡ!” Hắn nhìn bàn tay của Luhan giơ trên không trung, nhìn cậu châm chọc. Cậu không thấy hắn có ý định muốn bắt tay mình, liền hạ tay, ngồi xuống, tiếp tục làm việc. “Luhan, cậu đã trưởng thành thật rồi, đó nhỉ?” “Xin giám đốc ra ngoài cho tôi làm việc!” “Đúng rồi, cậu trưởng thành rồi. Thậm chí còn đã kết hôn và có con cơ mà !” Luhan lừ mắt nhìn hắn. Hắn ngồi lên mép bàn của cậu, cười khiêu khích. “Ai cũng đều phải trưởng thành, cả tôi, cả anh. Không phải tổng giám đốc của chúng ta cũng đã lấy vợ và có một cuộc sống hạnh phúc hay sao?” Hắn tối sầm mặt xuống. “Vậy, cậu và người kia đã kết hôn thật? Có con thật?” “Tất nhiên!” Luhan thay đổi tư thế ngồi, thoải mái nhìn hắn. Hắn đạp vào ghế của cậu. Ghế có bánh xe, liền nhanh chóng lao đi, va mạnh vào tường. Luhan sợ hãi ôm lấy đầu, co rúm người lại. Cậu bị giật mình, hét lên một tiếng. “Anh làm cái gì vậy? Anh bị điên hả?” Cậu đứng dậy, lông mày xếch ngược lên, tức giận. Thái độ vừa nãy là như thế nào? Hành xử như một tên điên như thế, thực sự xứng đáng là tổng giám đốc của một tập đoàn lớn sao? Hắn liếc nhìn cậu một cái, rồi đạp cửa ra khỏi phòng. Haha, kết hôn rồi mà không đeo nhẫn, em coi tôi là cái mẹ gì vậy, Luhan? Ngu ngốc ! * “Thưa tổng giám đốc, đây là tài liệu mà giám đốc đã yêu cầu chúng tôi điều tra!” Tên thám tử đưa ra cho hắn một bọc giấy. Luhan, 8 năm trước ra nước ngoài, quen Wu Yifan do cùng học chung một trường đại học. Cả hai rất thân thiết với nhau. Một năm sau, Luhan đẻ ra Luran. Theo thông tin đã được xác nhận với bệnh viện thì Luhan đã sinh ra con bé trong một bệnh viện tư nhỏ, nhưng lại có thông tin là Luhan đã nhận nuôi con bé từ một cô nhi viện. Trên tờ giấy có ghi thông tin Luhan và Wu Yifan đã đăng kí kết hôn tại nước ngoài, làm trong bí mật. Đứa bé cũng là con của của hai người đó, nhận nuôi. “Nhưng thưa giám đốc, có điều lạ là, năm đầu tiên khi cậu Luhan ra nước ngoài, không có một thông tin chi tiết cụ thể nào, chỉ biết là cậu ấy học đại học X ở đó. Nhưng giáo sinh của lớp đã chắc chắn rằng cậu ấy chỉ đến lớp trong vòng một tháng đầu. Từ đó cho đến năm thứ 2 thì mới thấy cậu ấy xuất hiện. Một mối quan hệ chung của Wu Yifan và Luhan đã khẳng định rằng hai người đó rất lâu sau mới thân nhau đến như vậy. Tuy vậy thông tin này vẫn chưa chắc chắn, chỉ là lời kể lại của bạn bè và giảng viên…” Oh Sehun cau mày. Có điều gì đó mờ ám ở đây… * Hôm sau, hắn đỗ xe trước cổng trưởng tiểu học của Luran. Không có ý đồ gì đen tối, hắn chỉ muốn nói chuyện với con bé thôi. Từ xa, đã thấy Luran đáng yêu chầm chậm đeo cặp sách đi ra ngoài. Hắn liền tiến lại gần. “Chào con, con có phải con của ba Luhan không?” Con bé mở đôi mắt tròn xoe nhìn hắn. Con bé có đôi mắt trông y hệt Luhan. Đẹp, tinh khiết, trong lành. “Vâng ạ!” “Chú là đồng nghiệp của ba con. Ba con hôm nay bận quá, nhờ chú đưa con đi ăn và đưa con về!” Hắn vừa nói vừa giơ ra một bức ảnh của mình và Luhan, để cho cô bé thấy, hai người quen nhau, và rất thân thiết. “Oa, là ba con với chú này!” “Đúng rồi! Bây giờ con đi với chú nhé!” “Vâng ạ!” Vừa nói, hắn dễ dàng dắt tay con bé đi. Hắn đưa con bé đến McDonald, để con bé chọn đồ ăn thoải mái. “Luran à, con bây giờ bao nhiêu tuổi rồi?” “Con ạ? Con 7 tuổi ạ! Cơ mà chú là đồng nghiệp của ba, nên chắc nói với chú cũng được!” Con bé ra vẻ bí mật, rồi kéo hắn lại gần, thì thầm vào tai hắn. “Thực ra là con 8 tuổi đấy! Nhưng con không hiểu sao ba con cứ bắt con phải nói với mọi người là còn 7 tuổi, con cũng phải đi học trễ một năm!” 8 tuổi? Đi học trễ một năm? Con bé cười. Con bé có hai núm đồng tiền xinh thật! “Tại chú cho con ăn nên con mới nói bí mật cho chú đấy!” Hắn cười, xoa đầu con bé. “Con có hai ba đúng không, Luran?” “Vâng, ba Luhan và bố nuôi Yifan!” “Bố nuôi?” “Vâng, bố nuôi. Tại bố Yifan chơi thân với ba con, nên ba con bảo con kêu là bố! Nhưng bố cũng tốt với con cực kì nha, chiều con hơn cả ba Luhan nữa !” Hắn cau mày. Cái gì vậy? Không phải…. “Luran à, con sinh nhật vào tháng mấy vậy?” “Chú hỏi làm gì ạ?” “Để khi đó chú sẽ tặng cho con một món quà thật đẹp!” “Con không biết, nhưng ba nói là sinh nhật con là vào giáng sinh! Giáng sinh chú phải tặng con hai món quà đó!” Giáng sinh? Sinh tháng 12? Luhan ra nước ngoài vào cuối tháng 4? Không lẽ? Những hình ảnh vào cái đêm mà hắn cưỡng đoạt cậu bỗng ùa về. Đúng rồi, hôm đó hình như cậu chưa uống thuốc tránh thai. Sáng hôm đó, hắn cũng không nhắc cậu phải uống. Hắn nhìn Luran đang ăn ngon lành bên cạnh mình. Chắc chắn! Con bé xinh đẹp y hệt Luhan, nhưng nhìn đôi môi và sống mũi lại na ná hắn. Hắn không có lầm tưởng, nhưng thực sự là giống thật. “Luran à, con ăn xong chưa? Chúng ta đi về nhé!” “Vâng ạ!” Hắn nắm tay con bé, đưa nó về. Trong xe, nó cứ líu lo, khi thì hát, khi thì lại kể về chuyện của ba nó, kể bố Yifan thích ba nó như thế nào, kể cả chuyện có lần nó nhìn thấy bố Yifan hôn trộm ba nó lúc ba nó ngủ. Oh Sehun không nói gì. Hắn đang hoài nghi rất nhiều điều. Về đến nhà, hắn đã thấy Luhan đứng trước cửa lo lắng. Luran thấy ba mình thì chạy ào đến, ôm lấy chân. “Ranran, con đi đâu vậy? Biết ba và bố lo lắng cho con lắm không? Bố đã đi tìm con mãi đấy!” “Ran đi với chú đồng nghiệp của ba mà!” “Đồng nghiệp?” Cậu ngước lên nhìn, thấy hắn, mặt cậu đanh lại. Đúng lúc ấy, Yifan quay về nhà, người ướt đẫm mồ hôi. “Giám đốc Mada?” Rồi anh nhìn cậu, rồi lại nhìn hắn. “Yifan, anh đưa Luran vào nhà đi!” Yifan gật đầu, hôn nhẹ vào má cậu rồi đưa con bé vào nhà. Trước khi vào còn đặt khẽ tay mình lên vai cậu, bảo cậu bình tĩnh đi. Bởi hắn biết, giám đốc Mada là người không tầm thường khi làm Luhan lộ ra khuôn mặt đáng sợ đó. Oh Sehun kéo cậu vào xe hắn. Luhan không chống cự, ngoan ngoãn ngồi ở ghế phụ lái. Hắn lái xe rất lâu, rồi dừng lại ở một nơi nào đó, cậu cũng không thèm quan tâm. “Nói đi, có chuyện gì?” Cậu nhàn nhã nhếch lông mày. “Đứa bé đó…Luran…” Khóe miệng cậu nhênh nhếch lên nén cười. “Giám đốc Oh, đừng nói là anh đang nghĩ con bé là con của anh nhé?” “Nói sự thật cho tôi biết!” “À, vài ngày sau khi tôi ra nước ngoài, tôi quen Yifan. Buồn đời nên làm tình với hắn. Làm xong thì có con. Hắn cũng yêu thương tôi và tôi cũng có cảm tình với hắn nên tôi quyết định sinh nó ra. Sau đó chúng tôi đi làm giấy đăng kí kết hôn, sau đó về đây! Vậy là đủ chi tiết chưa?” Hắn cau mày, mặt đỏ bừng lên. “Cậu nói dối! Rõ ràng là hai người đến năm thứ 2 còn chưa thân với nhau! Rõ ràng Luran còn nói với tôi Wu Yifan là bố nuôi của nó! Hơn nữa lại còn nói với mọi người là con bé được nhận từ cô nhi viện!” Luhan cười ha hả, nhìn hắn đầy ý cười. “Anh điều tra về tôi à? Thôi không sao, nhưng anh ngu ngốc ghê. Anh không biết xã hội này kì thị người đồng tính à? Tôi mà come out, thì tôi sẽ bị diệt trừ. Tôi trên danh nghĩa đã nhận nuôi con bé từ cô nhi viện, nhưng thực ra nó là sản phẩm của tôi và Yifan. Còn việc thân hay không thân đó hả? Chúng tôi chỉ cần thân nhau ở nhà, hay là ở nơi không có mọi người thôi!” Mắt hắn lằn lên những tia máu nổi giận. Hắn tát cậu. “Im miệng!” Hắn bóp lấy hai má cậu, lôi cậu lại gần hắn. Hắn ấn sát môi mình vào môi cậu, cưỡng chế một cách mạnh mẽ. Mặt cậu bị hắn bóp đến biến dạng, đau đớn. Hai mày nhăn lại, nước miếng chảy ra từ kẽ răng. Lưỡi hắn mạnh mẽ mà xuyên vào khuôn miệng cậu, bắt lấy cái lưỡi đang trốn tránh của cậu. Cậu vùng vẫy ra khỏi vòng tay hắn, cho hắn một cái tát mạnh, cho hắn tỉnh ngộ. “Con mẹ nó, anh điên rồi!” Nói rồi cậu vội mở cửa xe, chạy ra bên ngoài. Đây là đường quốc lộ, đã đêm nên không còn một bóng xe. Cậu cứ chạy, chạy mãi, chạy đến khi không còn sức lực. Cậu có cảm giác là hắn vẫn đang còn đuổi theo mình. Ảo giác thôi, hắn đâu có thừa hơi đến vậy. Chẳng biết đã chạy được bao lâu, chân không còn sức nữa, cậu ngã quỵ xuống. Nước mắt từ lúc nào đã chảy khắp mặt. Nơi ngực trái đau như thể vừa bị ai đâm, nước mắt cừ giàn giụa khắp mặt. Luran là con của Yifan, cậu chỉ muốn nói với hắn như thế thôi… Sờ trong túi mình, vẫn còn điện thoại. Cậu vội nhấn điện thoại cho hắn. [Alo bảo bối, cậu đang ở đâu?] “Yifan, anh đến đón tôi đi!” [Được rồi, cậu đang ở đâu? Cậu đang khóc à? Chết tiệt!] “Tôi không khóc, tôi không biết tôi đang ở đâu nữa, mau tới đón tôi….” Cậu không kìm được nữa, vừa khóc òa lên trong điện thoại vừa nói cho hắn. [Được rồi ngồi im đó, tôi sẽ tới ngay. Cậu bật GPS trong điện thoại lên đi, chỉ một lát rất nhanh thôi, tôi sẽ đến, cậu….] Luhan nghe đến đấy, buông thõng điện thoại. … END CHAP 25 Sáng tạoĐăng video Quản lý videoPhân tích dữ liệuQuản lý tương tácTrang chủAnimeThịnh hànhMục lụcTrực tiếpĐăng nhập để xem nội dung liên chúng tôiLiên hệ chúng tôiTải ứng dụngĐiều khoản sử dụngChính sách riêng tưKhiếu nại vi phạm© 2023 Bilibili Phản hồi Báo xấu15 Lượt xem07/11/2021FreshMeme 0 Người theo dõi 482 VideosĐề xuất cho bạnTất cảAnime257Dàn pikachu cưng Lượt xem117Bôi shit vào tay con và cái kếtFreshMeme15 Lượt xem105Khoảnh khắc cute hạt meFreshMeme16 Lượt xem109Nếu thắng Squid Game mình sẽFreshMeme51 Lượt xem215Hình ảnh mỗi bữa cơm Việt NamFreshMeme51 Lượt xem219Chị là thánh của trò này nhé emFreshMeme12 Lượt xem141Squid Game phiên bản Anime tấu Lượt xem151Squid game phiên bản cười Lượt xem136Bài hát siêu cấp dễ thươngFreshMeme123 Lượt xem713Em Gái Thủ Đoạn Truyện Lẻ Siêu Bánh Cuốn Trà Sữa Reviewtrà sữa Lượt xem108Hay không bằng hênFreshMeme28 Lượt xem138Ban nhạc nổi tiếng thời thơ ấuFreshMeme325 Lượt xem110Daehan Minguk Manse bộ 3 đáng yêuFreshMeme72 Lượt xem114Những con vật tấu hàiFreshMeme51 Lượt xem146Cô giáo xinh đẹp và cậu học sinh bá Lượt xem301Squid game phiên bản tấu hài Việt NamFreshMeme48 Lượt xem108Xem phim thời Lượt xem211Câu chuyện phòng bệnh lậuFreshMeme27 Lượt xem105Quy trình làm gà quay điệu nghệFreshMeme112 Lượt xem116Chị em hài hướcFreshMeme187 Lượt xemTrang chủ>Nó không phải con anh>Bình luận GửiKhông thấy gì đâu 1 "Em cầu xin anh, cứu con đi. Nó là con của anh mà. ""Con? Nó không phải là con tôi. Tôi sẽ không chấp nhận cái thứ пɡһɪệт ᴄһủпɡ đó đâu. "Người đàn ông tàn nhẫn thốt ra những lời nói đó."Em van xin anh, cứu nó đi. Em van xin an đấy. Nó là con anh. "Người phụ nữ quỳ dưới đất, nước mắt làm ướt đẫm hai bên má, cô hết lời cầu xin người đàn ông trước mặt mình."Tôi nhắc lại lần nữa, tôi sẽ không bao giờ chấp nhận đứa bé đó. Con của tôi phải do Sơ Hạ sinh ra. "2 ngày trước"Chồng, anh về rồi à? "Nhưng niềm vui đó không được bao lâu đã phải dập người phụ nữ khoác lấy tay hắn ta, hai bọn họ cực kỳ thân phụ nữ đó không ai khác chính là bạn thân nhất của cô, Sơ Hạ."Baba, baba về rồi. "Đứa trẻ từ trong nhà vui mừng chạy ra ôm lấy chân ba bực tức đẩy đứa trẻ ra"Mau cút đi. Tao không phải ba mày. Đồ nghiệt chủng. "Bị ngã, đứa trẻ khóc lớn"Oa... Oa.. Oa... Ba không thương con. Huhu.... Huhu.. "Thấy con mình khóc, cô đau lòng khôn xiết, cô chạy tới ôm lấy con mình "Tiểu Bảo, ngoan, nín đi. Không sao đâu. "Tiếng khóc của đứa trẻ càng to làm hắn thêm phần bực bội "Mày câm miệng lại không thì đừng trách tao. "Thấy ba giận giữ, nó đành im liếc sang chỗ cô "Còn cô nữa, không mau đi chuẩn bị bữa tối, Tiểu Hạ đói rồi. Hơn nữa, từ giờ cô ấy sẽ ở đây, cô phải phục vụ cô ấy cho tốt. "Người phụ nữ tên Sơ Hạ kia lay lay cánh tay áo hắn, nũng nịu mà nói"Anh à, dù sao cô ấy cũng là vợ anh mà, như vậy cô ấy khó xử lắm. ""Vợ? Vợ của anh chỉ có mình em, còn cô ta, chỉ là một con ở không hơn không kém. "Hắn dịu dàng nhìn cô lòng cô ta cực kỳ sung sướng nhưng ngoài mặt vẫn làm vẻ thương hại cho cô"Gia Tuệ à, làm khó cho cậu rồi. "Cô cắn chặt nỗi đau trong lòng, cố gắng không để những giọt nước mắt chảy ra"Không sao hết. ""Lên phòng thôi. "Hắn nhẹ nhàng nắm tay cô ta đi lên mà không biết bọn họ lên phòng làm gì chứ?Nhưng cô làm gì được?Hôn nhân của hai người vốn không phải là vì yêu, thật ra người hắn yêu là Sơ Hạ, bạn thân của ngày hắn đính hôn, cô bị người ta bỏ thuốc, hai người xảy ra quan hệ, thế là Sơ Hạ của hắn bỏ cho rằng cô làm vậy vì vinh hoa phú quý, thế là, hắn cưới cô về, ngày ngày ᴆáпһ ᴆậρ cô.vitiudauuu xh Trả lời truynl96 3.“Ai nói nó là con anh?”“Em nói thế là sao?”“Bé Tùng không phải con anh, đừng nhận vơ nữa.”Tôi cười khẩy, đưa tay về hướng cửa lớn đang rộng mở, điệu bộ tiễn khách rõ ràng“Giờ thì mời anh về cho.”Hắn sững sờ, bó hoa đang ôm trong tay đột nhiên rơi xuống sàn nhà, ánh mắt đang sáng lấp lánh kia vài giây trước còn ánh lên vẻ hào hứng khi biết tin mình đã làm cha thì giờ đây sụp xuống như rơi vào tuyệt níu lấy vai tôi, gặng hỏi“Không thể nào như thế được, em đang nói dối anh đúng không? Anh biết em giận anh nhưng em có thể đừng đối xử với anh như vậy được không?”Sáu năm trước, đúng là hắn sai khi đã đơn phương đệ đơn lên tòa đòi li hôn vợ, nhưng đó là vì lúc đó hắn quá nghèo, không có bất cứ thứ gì trong tay, thời điểm đó, hắn là một thằng thất bại không hơn không không muốn người con gái hắn yêu phải chịu khổ cùng mình. Vì khi ấy, nếu nhìn vè phía tương lai, hắn chẳng thể thấy gì ngoài một màu xám giờ thì khác rồi, hắn đã thành công, đã có thể lo cho người hắn yêu một cuộc sống sung túc, hắn đã có thể đường hoàng đến đứng trước mặt vợ mình, tự tin nắm lấy tay cô cuộc sống này sao mà tàn nhẫn với hắn quá…Ngước nhìn đôi mắt màu nâu sậm đầy đau đớn của chồng cũ, lòng tôi như nhói lên nhưng hai tay đẩy hắn ra, nhích người giữ khoảng cách, lạnh lùng đáp lại“Anh giả ngu hay ngu thật thế? Tại sao sau sáu năm anh vẫn chẳng hề thay đổi chút nào vậy, đồ cố chấp? Anh nghe cho kĩ đây, thằng bé không phải con anh, đừng mơ mộng hão huyền nữa.”Dường như đã rơi vào tuyệt vọng, hắn buông thõng hai tay, khẽ bặm môi, một lúc sau mới mấp máy hỏi tôi“Vậy cha đứa bé là ai? Anh ta đâu rồi?”Tôi thản nhiên đáp lại “Trong tù.”Hắn đột ngột trừng mắt nhìn tôi, vẻ mặt từ tuyệt vọng chuyển sang hoảng hốt“Tại sao em lại có con với một người như vậy, có phải hắn cưỡng ép em đúng không?”“Không có. Anh ấy đối xử rất tốt với tôi, vào tù vì trước đây lỡ tay đâm một tên dám tán tỉnh tôi ấy mà.”đoản tieuthuyet ngontinh xh xhtt tt viral Sun🌞🌞🌞

nó không phải con anh